05:01 ICT Thứ tư, 14/11/2018

THÔNG TIN

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang truy cậpĐang truy cập : 21


Hôm nayHôm nay : 37

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 1843

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 292752

TIỆN ÍCH

Thời khóa biểu năm học 2018-2019

Trang chủ » Tin Tức & Sự Kiện » Nhịp sống trẻ

Bởi vì cô đã mở cho em một lối rẽ...

Thứ hai - 09/05/2011 21:58
Bởi vì cô đã mở cho em một lối rẽ...

Bởi vì cô đã mở cho em một lối rẽ...

Bởi vì cô đã chỉ cho em một lối rẽ, em sẽ cố gắng để đi hết con đường…

Em còn nhớ những ngày trước khi gặp, đó những ngày nhạt nhoàchậm chạp, thời gian cứ lững lờ trôi. Nắng nhạt, gió không quá xôn xao, cả kí ức của em về những ngày ấy cũng không rõ ràng.

Từ nhỏ, emmột đứa con gái sống trầm lặng, không sthích, không đam mê, đến một ước ai cũng , em cũng không .Trong khi bạn tới lớp hào hứng trao đổi về thần tượng, vui vẻ rủ nhau đi chơi, đi mua sắm hay thực hiện rất nhiu điu thú vị… thì cuộc sống của em quẩn quanh với ăn, ngủ… không háo hức, không say mê. Em đôi khi thấy mình thật vô dụngthừa thãi, không biết mình cần cái , muốn điu ,thểm. Những ngày tháng đó như một miền tối, phủ đầy sươngmịt mờ khói xám.

Rồiđến - không ồn ã, không ấn tượng, không áo dài cũng chẳnggió heo may. Chỉ đơn giảnnụ cười dịu dàng, giọng nói truyền cảm những giờ học Văn đầy cảm xúc. Em u Văn từ khi ấy, yêutừ khi ấy

Chắcchẳng còn nhớ, bài tậpm văn đầu tiên của em năm lớp 7 – bài văn biểu cảm viết về một loài câymình u thích - đã đượccho điểm cao nhất lớp.u cầu em đứng lên đọc cho tất cả các bạn cùng nghe.lẽ cũng chẳng biết, đóthểng việc thường ngày của nhưng lạimột điu cùngdiệu đối với em. Trong em vẫn còn vẹn nguyên cái cảm giác bồi hồi hạnh phúc  đó, trống ngực em đập rộn rã, chân tay run rẩy, môi mấp máy không nên lời. Khi cả lớp vỗ tay ủng hộ, niềm vui mừng của em như vỡ òa, sự hân hoan con trẻ ngập tràn.Bi em chưa từng nghĩ mìnhthể học tốt mônđó, được điểm cao, được trân trọng, khen ngợi. Em chỉ quen im lặng thua kém bạn , cho rằng vị trí ấycủa người khác. Ngày hôm đó đã thay đổi cuộc đời em

Một cánh cửa ngập tràn ánh sáng đượcm ra cho đứa học trò nhỏ như thế Bắt đầu từ sự ngỡ ngàng “hóa ra mình không phải khôngm được điu đó thực sựý nghĩa cho cuộc sống” Em như một đứa trẻ con, lạ lẫm nhìn ra thế giới lần đầu, chập chững tìm hiu mọi thứ. Dành thời gian cho bạn, gia đình, thích thú với những phát hiện mới mẻ, tập tành viết nhật kínhen nhóm tình yêu đối với Văn học…

Đó những tháng ngày không thể nào quên đối với em.dạy bảo, dẫn dắt không chỉ về học tậpcòn vun đắp trong em niềm say mê Văn học, niềm tin yêuo con người. Đoạt giải 3 thành phố năm lớp 7, emm sao tin nổi mới chỉ nửa năm trước đây thôi còn cảm thấy mình vô dụngthế…  Thànhng đầu tiên ấy dẫn dắt em chăm chỉ học tập với một sự háo hức chưa từng, kết quả em đỗ chuyên Văn. Với nỗ lực không ngừng, em đạt giải tỉnh rồi giải Quốc gia trong suốt những năm học cấp 3. Dù không cònbên dạy bảo em nữa thì đối với em, nếu trên đời này sựdiệu, đó chính!

Bi bằng sự tinh tếthấu hiu của mìnhđã nhìn thấykhơi dậy trong em những khả năngchính bản thân em cũng không nhận ra, để em bắt đầu một cuộc sống thật sự -hoài bão,ước .

Bi bằng trách nhiệmtrên hếttình yêu thươngnâng niuươm mầm giấc nhỏ nhoi ấy, dạy em tin tưngo bản thân, để em cố gắng.

Tình yêuo cuộc sống cũng chínhcho em Em cứ thế lớn lên, cười mỗi ngày, yêu thương tất cả.

Từ khitới, niềm say mê Văn học của em ngày một lớn dần, cái ước muốn được tìm hiu u hơn, biết rộng hơn về thế giới của tác giả, tác phẩm ấy cũng lớn dần. Em ao ước được đứng trên bục giảng, say sưa nói về Văn học với sự rung cảm sâu xa, đầy tự hào, cho học trò biết về ý nghĩa của ngôn từ, tính đa dạng của hình ảnh, bao chất chứa trong nội dung… Em nghĩ về điu đó từng ngày, từng giờ.

Nhưng khi thi đại học tới, ngưỡng cửa cuộc đời m ra em lại rất hoang manglo lắng. Em không sợ mình học không tốt, không lo rằng ra trường không thể xin việc, cũng chẳng ngại những khó khăn. Trong bao ngày qua, em chỉ băn khoăn liệu mình đủ tinh tếthấu hiu, đủ trách nhiệmu thươngđủ để nhìn ragiúp học trò nhận ra năng khiếu, tình yêu của mình?thể gieo mầm khao khát, ước tạo động lực để các em phấn đấu? Như món quàtặng em?

Em sợ mình không đủ”. Sợ rằng những học trò trong tương lai của mình như viên ngọc chưa được i dũa bị lãng quên đi giống một hạt cát, chìm sâu dưới lớp bụi dày.biết bao điu diệu: tình yêu, đam mê, ước , hoài bão… ngủ yên trong bao tâm hồn thơ bé, mong mỏi được đánh thứcbừng tỉnh? Emthểm tốt những điuđãm, đóng vai trò của người dẫn đường? Nhỡ cuộc sống cho em cơ hội ấy em vô tình bỏ qua? Rồi trong đời rộng bao la kia, ai thực hiệnthay người giáo viênem không?

Ngày đó nếu không được gặp,lẽ cuộc sống của em mãi cũng chỉ mòn mỏi, mờ nhòa, tương lai được tạo nên bi sự sắp đặtý muốn của người khác… Em sợ lắm nếu em trthành giáo viên không thể giúp học trò bước trên một con đường khác, sống một cuộc sống khác… nhiuu sắc tươi vui hơn

Liệu emđủ không? Đủ tinh tếthấu hiu, đủ trách nhiệmu thương?

Những u hỏi cứ quanh quẩn trong em, như một sợi dây mỏng manh nhưng bền chắc,ng vùng vẫyng quấn chặt, chặt hơn khiến em day dứt từng giờ, từng phút… Đã lúc em muốn bỏ cuộc, muốn buông lơi, cho rằng mình không đủ sức. Nhưng đóước duy nhất của em, ước trao cho emlầnđã dạy em rằng: “Muốn cảm nhận một món ăn, ta phải nếm thử. Muốn kết thúc, việc đầu tiên ta cầnmbắt đầu. Muốn đi tới đích, ta không thể không bước lên con đường Em vẫn nhớ!

Con đường,đã chỉ ravẫn ngày đêmbên cạnh em Em không thểsợ hãichùn bước, chút lo âuđôi chân dừng lại Phải không ? Dù hoang manglo âu đến vậy, em cũng quyết tâm thực hiện giấc ấy, đặt chân lên con đường ấy.

Biđã đếntặng em nhiu điu diệu. Em phải cố gắng tạo nên điu diệu như thế tặng học trò của mình. Ánh lửagửi gắm trong đứa ngày nào, em sẽ nhân ra, trao cho nhiu người nữa Để sự ấm áp của tin yêuhi vọng lan tỏa trong những trái tim đang lớn, cần biết mấy được nhận ra, được trân trọng, nâng niu.

Biđã chỉ cho em một lối rẽ, việc của emcố gắng đi hết con đường!

Nguồn tin: Netbuttrian.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn